
KHẢO SÁT NỒNG ĐỘ C – PEPTIDE VÀ MỐI LIÊN QUAN VỚI BIẾN CHỨNG VI MẠCH Ở BỆNH NHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG TYPE 2
Author(s) -
Trần Mai Nguyên,
Đỗ Trung Quân
Publication year - 2021
Publication title -
y học việt nam
Language(s) - Vietnamese
Resource type - Journals
ISSN - 1859-1868
DOI - 10.51298/vmj.v506i1.1168
Subject(s) - chemistry , peptide , stereochemistry , biochemistry
C – Peptide là một polypeptide được tiết racùng lúc và với một lượng tương đương với insulintừ tế bào beta tụy. Việc xét nghiệm nồng độ C – Peptide lúc đói có thể cho chúng ta biết được lượng insulin nội sinh ở bệnh nhân đái tháo đường… Mục tiêu: Khảo sát nồng độ C – Peptide và mối liên quan với biến chứng võng mạc mắt và albumin niệu ở bệnh nhân đái tháo đường type 2. Đối tượng và phương pháp: nghiên cứu mô tả cắt ngang 87 bệnh nhân đái tháo đường type 2 khám tại Bệnh viện Bạch Mai từ tháng 01/2021 đến 8/2021. Kết quả: Nồng độ C – Peptide lúc đói trung bình trên nhóm bệnh nhân nghiên cứu là: 0,83 ± 0,35 nmol/l. Nồng độ C – Peptide lúc đói có mối tương quan nghịch biến ở mức độ vừa phải với nồng độ albumin niệu (r = -0,352, p =0,001, spearman test). Nồng độ C – Peptide lúc đói trên nhóm bệnh nhân có microalbumin niệu: 0,72 ± 0,34 nmol/l, nhóm không có microalbumin niệu: 0,88 ± 0,35 nmol/l, sự khác biệt có ý nghĩa thống kê với p = 0,047. Nồng độ C – Peptide lúc đói trên nhóm bệnh nhân có biến chứng võng mạc mắt: 0,72 ± 0,33 nmol/l, nhóm không có biến chứng võng mạc mắt: 0,9 ±0,36 nmol/l, sự khác biệt có ý nghĩa thống kê với p = 0,041. Kết luận: Nồng độ C – Peptide lúc đói có mối tương quan nghịch biến mức độ vừa phải với nồng độ albumin niệu. Nồng độ C – Peptide lúc đói giảm có ý nghĩa thống kê trên nhóm bệnh nhân có biến chứng võng mạc mắt do đái tháo đường và nhóm bệnh nhân có tổn thương microalbumin niệu.